Tan vỡ Mở ngăn kéo rồi anh bỏ ngỏ Bút viết xong không đậy nắp bao giờ Ôi anh yêu lơ đễnh đến là Con nai rừng của em. Tất cả rồi sẽ qua đi, qua đi Chúng mình sẽ thành vợ thành chồng Nếu không Có một lần Một lần Như đêm nay Sau phút giây êm đềm trên ghế đá Anh không cài lại khuy áo ngực cho em. Dư Thị Hoàn