Anh Nhớ Em Như con nít nhớ cà rem vậy mà Như con dế trống đi xa Một hôm nhớ đến quê nhà gáy chơi Con dế thì gáy một hơi Còn anh gáy hết một thời con trai Cô bé ơi, anh nhớ em Như má lúm nhớ đồng tiền đúng chưa Như cà chớn nhớ cà chua Như da em nhớ da-ua ngọt ngào Cái nhớ nhảy qua hàng rào Chẳng thèm đăng ký cứ nhào vô anh Xô ra thì thấy không đành Nên anh ôm lấy rồi canh giữ hoài Con kiến còn nhớ củ khoai Huống chi tóc ngắn tóc dài nhớ nhau Nhớ em không biết để đâu Nếu để trên đầu thì tóc che đi Để trong túi áo cũng kỳ Lỡ đi đường rớt lấy gì chứng minh Thôi thì giả bộ làm thinh Hét lên "nhớ quá" một mình nghe chơi Thần giao cách cảm Khi nhớ đến em, anh gọi tên người khác Làm như em chưa hề có ở trên đời Bởi vì theo luật thần giao cách cảm Anh gọi tên người nào, người đó bị hắt hơi Ôi, cái nỗi nhớ bật lên thành tiếng gọi Anh đã phải nén đi, đau đớn biết chừng nào Để nghìn lẻ một đêm, em ngủ trong huyền thoại Không ai được làm ồn, không ai được xôn xao .....